Vì Sao Con Chỉ "Hư" Khi Có Mẹ và Ngoan Hơn Khi Ở Với Bà ?

Có một kịch bản quen thuộc trong rất nhiều gia đình: Khi mẹ đi vắng, bà hoặc bố hân hoan báo tin: “Con ở nhà ngoan lắm, bảo gì nghe nấy, chẳng quấy khóc tí nào!”. Nhưng vừa thấy bóng mẹ xuất hiện ở cửa, đứa trẻ đang “ngoan” ấy lập tức biến hình: òa khóc, đòi bế, ném đồ chơi, hoặc trở nên bướng bỉnh gấp bội.

Lúc này, mẹ thường phải nhận những cái nhìn đầy ái ngại, kèm theo lời nhận xét: “Đấy, tại mẹ chiều quá nên nó mới hư, cứ có mẹ là sinh sự!”. Những lời nói ấy như xát muối vào lòng, khiến người mẹ nghi ngờ chính năng lực làm mẹ của mình.

Nhưng thưa các bà mẹ, hãy hít một hơi thật sâu. Hôm nay, Anh Kiên sẽ kể cho bạn nghe một sự thật hoàn toàn khác đằng sau chữ “Ngoan” và chữ “Hư” ấy.


Hỏi:

“Thưa anh Kiên, tôi cảm thấy rất áp lực và mệt mỏi. Mọi người trong gia đình (bố, bà nội) thường nhận xét là tôi không biết dạy con, vì hễ không có tôi thì cháu rất ‘ngoan’, bảo gì nghe nấy, ăn ngủ đúng giờ. Nhưng cứ hễ có tôi ở nhà là cháu lại trở nên khó chiều, hay đòi hỏi và chỉ làm theo ý mình. Chồng tôi bảo tôi nuông chiều làm hỏng con. Có phải tôi là một người mẹ tồi không? Tại sao con lại chỉ ‘hư’ khi có tôi?”

🔒

Content Restricted

Enroll in this course to unlock this content and all related lessons.

BUY COURSE NOW

Danh Sách Bài Học