Chào bạn, lại là Kiên đây. Hôm nay, chúng ta sẽ tiếp tục câu chuyện trĩ nhé.
Nếu bạn đã đọc bài trước, chắc bạn còn nhớ tôi từng kể về hành trình đối mặt với hai đợt trĩ liên tục gần đây và cách tôi đã vượt qua chúng. Ở bài đó, tôi đã chỉ cho bạn cách dùng thảo dược để làm dịu, cũng như những bài tập hỗ trợ để phục hồi.
Nhưng hôm nay, tôi muốn thành thật với bạn một điều: Chừng đó vẫn chưa đủ.
Tôi nhận ra rằng, dù trĩ đã lặn, nguy cơ tái phát vẫn luôn rình rập. Mọi loại thảo dược bạn đắp, mọi bài tập bạn làm theo sẽ trở nên vô hiệu hoàn toàn nếu bạn không thực sự hiểu được bản chất của điều tôi sắp đề cập tới đây. Khả năng chữa lành của cơ thể cần được “nâng cấp”, và bài học này được tôi đúc kết từ chính một bi kịch nhỏ nhưng đầy đau đớn mà tôi vừa trải qua ngay sáng nay.
Hãy pha cho mình một tách trà, ngồi xuống với một tư thế thoải mái nhất, và lắng nghe câu chuyện của tôi.
Tích tắc vội vàng và bi kịch của người có “cơ vòng yếu”
Sáng nay, tôi có một lịch trình công việc khá gấp gáp. Mọi thứ bắt đầu ngay sau khi tôi đi vệ sinh. Với một người khỏe mạnh bình thường, việc đi vệ sinh vội vàng một chút để kịp giờ chẳng có ý nghĩa gì to tát. Họ đứng lên, xả nước, kéo quần và bước ra khỏi cửa.
Nhưng với tôi – và có lẽ với nhiều bạn đang đọc bài viết này, những người từng có vấn đề về cơ vòng hậu môn – thì sự vội vàng ấy chính là mồi lửa châm ngòi cho một bi kịch phía sau. Khi cơ vòng chưa kịp đàn hồi và co lại đúng nhịp, việc chúng ta lập tức đứng lên và vận động mạnh sẽ tạo ra một áp lực sai lệch.
Ngồi lái xe được khoảng 20 phút, tôi bắt đầu cảm nhận một sự thay đổi rõ rệt bên dưới. Đó là một cảm giác nóng ran, cấn, và khó chịu tột độ ở vùng hậu môn. Từng nhịp xóc của chiếc xe máy trên đường như đánh thẳng vào dây thần kinh.
Tôi biết có chuyện chẳng lành. Tôi phải táp xe vào lề, dừng lại. Tôi cố gắng thả lỏng cơ thể, cúi xuống làm động tác giãn cơ rồi lại đứng lên, hy vọng sự thay đổi tư thế sẽ giúp đưa mọi thứ về đúng vị trí. Nhưng vô ích.
Buổi sáng hôm đó, tôi có một công việc bắt buộc phải hoàn thành. Trong suốt 2 đến 3 tiếng đồng hồ trôi qua, dù tôi đã cố gắng tự điều hòa, nhưng bên trong thì như ngồi trên đống lửa, tôi chỉ mong được về nhà thật nhanh, đóng cửa lại và nằm xuống để nghỉ ngơi.
Khi thảo dược phản tác dụng và cơn đau lên đến đỉnh điểm
Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là thả mình nằm sấp xuống chiếc chiếu cói. Tôi đinh ninh rằng bề mặt cứng và mát mẻ của chiếu sẽ làm dịu đi áp lực, giúp cơ thể thoải mái hơn.
Nhưng không. Cơn đau không những không giảm mà còn trở nên dữ dội hơn. Nó đau từng cơn, giật thót, y chang như lúc tôi bị trĩ cấp tính ở những lần trước. Quá hoảng loạn và đau đớn, tôi phải cắn răng chống tay đứng dậy, chạy ra ngoài vườn. Tôi hái vội một nắm rau diếp cá và tía tô – “thần dược” đã từng cứu tôi ở bài viết trước. Tôi trộn lại, giã nát và đắp vào vùng đang gào thét vì đau.
Nó dịu đi. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Chưa tới 5 phút sau, cơn đau nhói lại ập tới. Lần này, việc đắp thuốc còn làm vùng hậu môn có cảm giác siêu rát, rát đến thấu xương, hệt như lúc cục trĩ lồi to ra và bị cọ xát ở lần bệnh trước.
Tôi nằm đó, mồ hôi vã ra. Tôi nhận ra phương pháp cũ đã không còn hiệu nghiệm với tình huống này nữa.
Content Restricted
Enroll in this course to unlock this content and all related lessons.
BUY COURSE NOWChúc bạn luôn giữ được sự dẻo dai và sớm tìm thấy chìa khóa tự chữa lành của riêng mình. Hẹn gặp lại bạn trong những bài chia sẻ tiếp theo!